khốn cùng
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Tính từ:
- Rất nghèo khổ, cùng cực: "khốn cùng" mô tả tình trạng nghèo đói, thiếu thốn đến mức độ cao nhất, không còn gì để mất.
- Khổ sở, đau khổ đến tột cùng: "khốn cùng" cũng có thể dùng để diễn tả một hoàn cảnh đau khổ, bế tắc về tinh thần hoặc vật chất.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Gia đình ấy sống trong cảnh khốn cùng, không đủ cơm ăn áo mặc.
- Sau trận lũ, nhiều người dân rơi vào cảnh ngộ khốn cùng.
- Nỗi đau mất người thân khiến anh ta cảm thấy khốn cùng.
Các cách sử dụng nâng cao
"cảnh khốn cùng": tình cảnh nghèo khổ, đau khổ đến cực điểm.
- Bức tranh phản ánh cảnh khốn cùng của người nông dân trước cách mạng.
"kiếp khốn cùng": số phận, cuộc đời chịu nhiều đau khổ, bất hạnh.
- Tiểu thuyết kể về kiếp khốn cùng của một người đàn bà.
"khốn cùng khổ cực": cụm từ nhấn mạnh sự nghèo khó và vất vả (thường dùng trong văn chương).
- Cuộc sống khốn cùng khổ cực đã rèn giũa ý chí của ông.
Biến thể và từ gần giống
Khốn khó (tính từ): nghèo túng, gặp nhiều khó khăn (mức độ có thể nhẹ hơn "khốn cùng").
- Thời gian đầu lập nghiệp, ông ấy cũng trải qua những ngày tháng khốn khó.
Cùng khốn (tính từ): từ đồng nghĩa, có nghĩa tương tự "khốn cùng", thường dùng trong văn viết trang trọng.
- Họ là những con người cùng khốn nhất trong xã hội.
Bần cùng (tính từ): nghèo đến mức tột độ, thường đi với "hóa" (bần cùng hóa).
- Nạn bần cùng hóa nông thôn là một vấn đề xã hội nghiêm trọng.
Từ đồng nghĩa
- Nghèo đói: thiếu thốn về vật chất.
- Cùng cực: ở vào tình trạng cuối cùng, không còn gì hơn (thường là khổ sở).
- Khốn đốn: lâm vào tình thế khó khăn, nguy nan.
Từ trái nghĩa
- Giàu có: có nhiều của cải, vật chất.
- Sung túc: đầy đủ, dư dả.
- An nhàn: thanh thản, không phải lo lắng, vất vả.
Thành ngữ, tục ngữ liên quan
"Khốn nạn, khốn cùng": (thông tục) dùng để than vãn về một tình thế rất đáng thương hoặc tồi tệ.
- Ốm đau, mất việc, khốn nạn khốn cùng!
"Đói rách, khốn cùng": cụm từ thường dùng để mô tả tình trạng nghèo khổ cùng cực.
- Những năm đói kém 1945, nhân dân ta chịu cảnh đói rách khốn cùng.
- Nghèo khổ đến mức độ cuối cùng: Gặp cảnh ngộ khốn cùng.